WapSo1.Org

Wap Giải Trí +18

Truyện Tình Yêu Cơn mưa ngang qua [p2]


Em: Sinh viên còn sĩ!
Mình: Ặc, khinh anh nhở?
Em: Đấy là anh tự nói nhé!
Mình: Bác ơi cháu gửi tiền... rút bừa 1 đồng trong túi... (ối mẹ ơi, sao lại ra đồng 20k thế này)
Bác chủ quán: 30 ngàn cháu ạ!
Nó rút tờ 50k từ cái túi sách rồi đưa cho bác chủ quán trước!
(Mình ngại tái mặt)
Hai đứa bước ra khỏi quán...
Mình: giờ đi đâu em?
Em: Tùy anh đấy!
Mình: Em ko phải về nhà à? Bố mẹ lo lắng đấy!
Em: Anh này, sao anh nói thế? Em đã bảo là tối nay chúng ta là một đôi rồi mà!
Mình: Anh xin lỗi nhưng mà trời thì mưa thế này...
Em: Chúng mình tắm mưa nhé!
Mình: Nhưng...
Em: Đi mà anh (mặt nó nũng nịu tỏ vẻ đáng thương)
Mình: Ko được, kiếm chỗ nào ngồi nói chuyện cũng được...
Em: Tắm mưa 1 chút thôi mà!
Mình: Anh ghét mưa, nó làm anh luôn chậm chễ (Mình nói dối thôi, ai chơi thân với mình chắc biết thừa mình rất yêu mưa)
Em: Vâng, em yêu mưa! (Mặt nó buồn rượi, thất vọng)
Mình: Thôi được rồi, tắm mưa thì tắm mưa!
(Lúc này cũng khá tối rồi, mình nghĩ thôi thì chấp nhận ướt vậy...)
Em: Yêu anh thế! (Nó hơi kiễng chân, thơm vào má mình trước đám đông)
(Mình lại nóng hừng hực, mặt đỏ như gấc... mình cố tình ko để nó phát hiện bằng cách bước thật nhanh ra khỏi chỗ có ánh đèn chiếu vào)
Em: Đợi em cởi dép đã!
Nó cởi dép xong lon ton chạy theo, mặt vênh lên: Cầm dép hộ đại ca, mau !
(CLGT? Mình mà phải cầm dép hộ á)
Em: Nhanh (nó quát to)
Mình: Ừ, thì đưa đây, sao em quát to thế, ng ta nhìn kìa!
Em: Con zai thằng nào cũng vậy, phải đánh vào sĩ diện mới chịu làm!
Mình: Em hơi nhầm rồi đấy...
Mình: Cầm lấy (mình hét to hơn)
Nó chạy trc, bỏ mình lại phía sau, một tay cầm dép 1 tay cầm chiếc dù đã cụp lại...
Mình đuổi theo chặn nó lại: Em muốn sao?
Em: Em chả muốn sao? Anh muốn sao?
Mình cười: Em lạ thật đấy!
Em: Ừ, anh cũng thế!
Mình im lặng, đi nhanh về đằng trước!
Em: Anh ko thấy vui à?
Mình: Em nghĩ em và anh đang ở seul và chúng ta đang là diễn viên chắc?
Em: Câu này hay thế, anh học ở đâu đấy?
Mình: Thôi anh ko muốn nói nữa...nhà em ở đâu? anh gọi xe ôm hay taxi cho em!
Em: Em ko nói!
Mình: Ko nói thì anh đi! Kệ em...
Em: Anh đi đi, kệ em!
Mình: Em cầm dép đây, cầm ô đây...
Mình bước thật nhanh về phía ngược lại, phía đi tới bến xe Gia Lâm.
Một bước, hai bước...rồi nhiều bước!
Ôi chết cha, laptop của tôi khổ thân mình rồi, quên mất là cái laptop của mình còn trong tay nó!

Quay lại thì nhục mà bước tiếp thì mất laptop à! Lấy hết can đảm chuẩn bị quay lại...
1...
2...
3...
Quay lại...
Ơ, nó cũng quay lại nhìn mình kìa!
Em (hét to): Em biết anh sẽ quay lại mà!
Mình (hét to): Vì em còn cầm lap của anh đấy!
Em (hét to) : Hả?
Mình (hét to): Hả cái đầu em!
Em (hét to) : Em yêu anh mất rồi!
Mình im lặng, định quay đi, trong đầu nghĩ thoáng qua thôi chấp nhận mất anh bạn thân thiết vậy...thở dài rồi quay lại, bước tiếp.
Em (hét to) : Anh khinh em đúng ko? Anh khinh em vì em bị căn bệnh đó đúng ko? Anh là đồ tồi!
Mình bước đi tiếp, kệ lời nó nói...
Em (vẫn hét to) : Trả lời em đi, 1 câu thôi cũng đc!
Lúc này mình thực sự ko còn hiểu mình đang nghĩ cái gì nữa, mình sao có thể yêu một người bị HIV chứ?
Chuyện này đến quá nhanh, quá gấp gáp và dường như cả 2 đều chỉ như đang bị say nắng giữa một cơn mưa mùa hạ!
Mình (vẫn đi tiếp nhưng hét to) : Anh xin lỗi, nếu quay lại...anh sẽ ko thể...

Tôi thú nhận mình là một kẻ đa tình, tôi luôn bị dao động trc những cô gái dễ thương, nhưng ko phải ai trong số đó tôi cũng thích, cũng yêu hay cũng tán tính. Tôi tin vào duyên số vì vậy tôi ko bao giờ đi tìm kiếm tình yêu! Nhưng lúc này đây...tôi dường như đang xao xuyến vì 1 người con gái ngang qua đời tôi 1 thời gian ngắn ngủi...

Tôi vẫn bước đi và tiếng mưa cũng đã làm tôi và em ko còn nghe rõ nhau nói gì nữa!

"Sao em ko nói gì nữa? Em có sao ko? Ai sẽ đưa em về? Liệu em có ngất ko? Em có tuyệt vọng ko?" Từng bước chân lại có hàng tá câu hỏi hiện ra trong tôi...
Rồi, tôi quay lại...
Chỉ còn hàng cây và em ko còn đứng đó...
Tôi vội vã chạy lại chỗ em và tôi đứng lúc nãy...hốt hoảng, tôi nhìn về mọi phía...
Tôi hét to :"Yến ơi" 1 lần, 2 lần rồi 4,5 lần!
Vẫn ko thấy em đâu!

Thất vọng vì ko thấy em, thất vọng vì bản thân, tôi ngồi bệt xuống vỉa hè mặc cho những hạt mưa cứ rơi và dòng dòng chảy...

Một cái vỗ vai, vội quay lại...
Vẫn ngón trỏ đó, chọc vào má tôi...
Tôi biết rằng đó là em!
Tôi và em cùng đứng dạy...tôi quát lên:"Em đi đâu thế hả?"
Em:"Thì em đứng sau cái cây này nãy giờ, tại anh ko chịu để ý đó chứ"
Tôi im lặng...
Em: Sao anh quay lại?... Anh yêu em rồi đúng ko?
Tôi vẫn im lặng...(thầm nghĩ sao số mình lại rơi vào cái hoàn cảnh trớ trêu này hả trời, bao nhiêu cô xinh xắn ko động lòng lại động lòng ngay cái cô bé mà mình chẳng biết gì về cô ta và cô ta lại còn nói cô ta bị HIV nữa chứ)
Em: Em biết mà! Em thích phim Hàn Quốc lắm và em tin một ngày em cũng sẽ được giống như vậy...
Tôi chỉ còn biết : Ừ
Em cầm tay tôi kéo tôi đi tiếp về phía mà em đã chọn...
Em vui vẻ và cười rất hạnh phúc, từng hạt mưa lăn dài trên đôi má em...tôi nhận ra rằng "Em đang khóc"
Tôi vẫn tiu ngỉu, chả biết là mình đang làm cái gì nữa... tôi đang đi cùng em vì cái laptop hay vì tôi muốn vậy?
Chắc là vì cả 2...
Thấy em vui vẻ như 1 đứa trẻ, tôi cũng vui...thôi thì kệ đó, muốn đến đâu thì đến...tôi nghĩ vậy là đi cùng em!
Em: Anh cõng em nha, em mỏi chân (lại cái vẻ mặt nũng nịu trẻ con)
Tôi nhăn nhăn...
Em: Ko cõng thì thôi...
Tôi: Ai nói ko cõng đâu...
Em nhảy luôn lên lưng tôi, cười khúc khích!
Nghẹn cổ mà ko dám nói s
Tôi: Sao em nặng thế...?
Em: Người đẹp, dáng chuẩn mà
Tôi: Hơ hơ, chịu con bé này rồi!
Em nhí nhảnh ôm cằm và ngửa đầu tôi lên và ra lệnh :" Ngựa kia, thẳng tiến"
Tôi :" Á, em làm cái trò gì thế con bé này...bỏ đầu anh ra, nghẹn, anh giết em giờ!
Em vẫn cứ làm vậy kệ những lời tôi nói...
Em ra lệnh tiếp :"Zô, zô"
"Cái dép của em, và cái túi sách nữa nó cứ đập vào ngực anh, đau lắm" tôi nói!
Em hét to :"Thả ta xuống"
Mình nghĩ, thoát rồi, ôi mệt vl ra...teen thế là cùng, anh còn kém em 1 tuổi mà anh chẳng teen như vậy đâu!
Em lại hét to :"Cầm đây cho ta" rồi em đưa cái túi sách và cái dép cho tôi...ặc ặc!
"Cúi xuống" vừa hét em vừa nhảy lên lưng tôi!
Clgt? con ranh con này, khổ thân mình, biết thế vừa ăn bát bún ốc đó rồi
Tôi:"Sao số mình nó khổ thế này, biết thế lúc nãy đi luôn cho rồi"
Em: Đi thì mất laptop à ) rồi em cười với vẻ mãn nguyện!
Tôi : Em nghĩ anh như vậy à?
Em: Ừ đó, sao nào?
Tôi: Ừ, thì đúng thôi, chả sao!
Em: Ha Ha, đồ dối trá!
Tôi: Từ nhỏ rồi, dân Hải Phòng mà...
Em: Sao giờ mới nói hả tên kia...
Tôi: Có ai hỏi đâu!
Em: Mi ở chỗ nào HP?
Tôi: Em đừng gọi anh là mi nữa đc ko?
Em: trả lời đê...
Tôi: Thủy Nguyên!
Em cười to và nói: Ko biết
Tôi: Thế cứ đi thế này à? Mấy giờ rồi?
Em lại cười lớn: Ko biết
Bó tay với con bé này...
Tôi bực mình nói : Ê con bé này, em biết anh chưa ăn gì đúng ko?
Em nhảy ngay xuống: chết em quên, mình đi ăn tiếp đi!
Tôi: Đi ăn á? Lại đi ăn tiếp á?
Em: Vâng, anh đói mà!
Tôi: Thôi, ko ăn đâu, quần áo thì ướt!
Em: có sao đâu?
Tôi: Anh nhìn thấy em mặc áo trong màu gì rồi đấy!
Em: màu gì?
(Sao con bé này nó máu thế?)
Tôi: Em mặc áo trong màu đen và quần trong chắc cũng thế!
Em nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên: Em ko biết đâu... tại anh đấy!
(Lại cái gì nữa đây, con lạy mẹ trẻ)
Tôi: Hỏi chấm?
Em: Anh biết em mặc bên trong màu gì rồi, em cũng muốn biết!
(Á, con này sao nó dã man thế hả. mình cứ tưởng nó kêu cái gì cơ?)
Tôi: Anh xin em!
Em lại cười, chỉ tay vào tôi và nói: Ôi sao anh lại ngố đến lạ kì thế nhở?
Tôi nhăn mặt (Ngố cái chó gì? Ngố mà anh biết em mặc áo trong màu gì?)
Em: Kệ chứ, chúng mình cứ vào quán vỉa hè đánh chén đã!
Tôi thở dài, buông xuôi nghe lời...

Trong quán ăn vì đói nên cứ ăn thôi chả nói cái gì cả, chỉ có điều lần này tôi đã tranh đc cái chân trả tiền!
Ra khỏi quán, hỏi lão xe ôm: bác ơi cho cháu hỏi mấy giờ rồi ạ?
(Tại mưa nên mình để di động trong cái túi sách của Yến nên phải hỏi giờ)
Xe ôm: 8h30 rồi cháu, có về ko bác trở về, kẹp 2 luôn cũng đc!
(mẹ thằng xe ôm, nói thì nói sao cứ nhìn cẳng người ta?)
Em: Mình đi tiếp nhé anh
Em kéo tay lôi tôi mặc kệ tôi nói lảm nhảm...
Tôi: Em lạnh ko?
Em: Em có!
Tôi: Anh mặc có 1 áo thôi...
Em: Em chẳng cần, áo anh cũng ướt mà!
Tôi: Vậy thôi!
Em: Anh chưa bao giờ yêu ai hay chưa bao giờ xem phim tình cảm à?
Tôi: Xem đầy, yêu đầy (sĩ diện chém bừa)
Em: vậy mà ko biết phải làm gì sao?
Tôi hiểu ý liền, chắc muốn mình ôm đây...
Tôi: Thế em bị thần kinh à? Vừa đi vừa ôm chắc?
Em: Vậy kiếm chỗ nào ngồi là đc? Trạm xe bus đằng trc kia kìa!
(Lần này thì đi hẳn rồi, chẳng nhẽ phải ôm nó thật à? Thực ra cũng thích thích nhưng mà mình đã ôm ai bao giờ đâu, hjx hjx)
Em chạy thật nhanh đến đằng trc ngồi chờ tôi từ từ bước tới...
Tôi ngồi co ro, bỗng tôi phát hiện ra là đã mất cái ô: Ơ, ô đâu em?
Em: Em ko biết, anh cầm mà!
Tôi: Thôi chết chắc để ở gốc cây đó rồi
Em: thôi bỏ đi, đằng nào cũng ướt hết rồi
Tôi: Mà sao mưa lâu thế nhỉ?
Em: Càng thích chứ sao?
Tôi: Em về muộn bố mẹ ko mắng à?
Em: Anh đúng là chả để ý gì cả? Em nói từ lúc gặp là em là người Thanh Hóa ra đây làm việc mà, bố mẹ em ở quê hết rồi. Em ra đây ở cùng họ hàng xa, nhưng mỗi tháng em đều phải trả tiền phòng, 2 vợ chồng họ chẳng bao giờ quan tâm em về sớm hay muộn hết!
Tôi: Vậy à!
Em: Vâng! Còn anh? Chắc anh cũng ở trọ đúng ko?
Tôi: Anh ở nhà thằng bạn mãi Thạch Thất cơ, xã Tân Xã, Thạch Thất đó...
Em: Hì, em ko biết...
Tôi: Hay mai qua đó chơi với anh!
Em: Em cũng ko biết nữa...
Tôi: Sao lại ko biết! Mai em bận làm à?
Em: Ko, nhưng em có chút việc...
Tôi: Ừ, vậy để khi khác!
Chúng tôi im lặng...chừng 5 phút...bỗng!
Em tựa đầu vào vai tôi...
Em: Anh à! Anh ơi!
Tôi: Ừ, anh đây!
Em: Em bị HIV đấy...
Tôi: Ừ, em nói 2 lần rồi! Lần này là lần thứ 3
Lại im lặng, chẳng ai nói vs ai câu gì...
Khoảng vài phút sau, tôi cất tiếng trc: Em lạnh ko?
Em: Em ko
Tôi: Ừ
Em: Anh muốn ôm em à!
(Sax, mình làm gì có ý đó)
Tôi: Đâu..ko có!
Em: Đặt tay lên vai em đi, kéo sát em vào phía anh đấy!
Tôi: Em có lạnh đâu (chết cha mình roài, con này nó muốn là thể nào nó cũng bắt mình làm bằng đc cho coi)
Y như rằng..
Em: Làm đi, mau, đừng để em hét lên!
Tôi làm theo em bảo!
Em nhắm mắt lại, dụi đầu vào bờ vai gầy nhơ xương của tôi...
Em: Sao anh gầy thế nhở?
Tôi: Ừ, anh có 53 cân
Em: Em 49, ha ha
Hai đứa cùng cười...sau tiếng cười là sự im lặng kéo dài...
Chẳng hiểu mình đang làm gì nữa, tay tôi khẽ sờ chán em...may quá, ko ốm!
Tôi khẽ vén vài sợi tóc xõa xuống của em lên vành tai...
Tay tôi hơi run run khiến em khẽ cười và cất tiếng: Sao anh ngốc vậy nhở? Em chắc chắn đây là lần đầu tiên anh yêu đúng ko?
Tôi: Ừ (chả hiểu sao lúc đó run quá lại nói ra câu này)
Em: Em cũng thế...
(Nghĩ thầm, lại chém gió...chắc qua tay đầy anh rồi)
Em: Anh ko tin em à?
Tôi: Ừ
Em: Em cũng nghĩ thế...
Tôi: Ai cũng nghĩ thế...
Em: Nhưng em nói thật đấy anh ạ... anh là fisrt love của em!
Tôi: ?????????????????
(nó nói chữ phớt lớp giọng ngạt mũi thành phát láp làm mình khó hiểu, vài giây sau mới nghĩ ra)
Tôi: Ừ!
Em: Tin em đi!
Tôi: Ừ, anh tin em!
Em: Ôm chặt em vào lòng đi, em sẽ nói cho anh biết về em!
Tôi: Ôm thế nào cơ? Ôm như cũ hay là anh phải quay mặt lại phía em!
Em cười lớn và nói: Cứ ôm như vậy nhưng sát hơn và chặt hơn đi...
Tôi: Ừ, thế này hả?
Em: Chặt nữa đi!
Tôi: Ok?
Em: được rồi anh ạ!
Em: Anh là người con trai đầu tiên ôm em đó...
(Sax, lúc này mình thầm nghĩ chả biết chém hay thật)
Em và tôi lại im lặng vài phút...
Mưa đã nhẹ hạt dần dần...
Em khẽ ngước mắt lên nhìn tôi...
Bống nhiên em gạt tay rôi khỏi người em...
Em: Anh à, em muốn nằm ra ghế và gối đầu lên đùi anh để có thể nhìn thấy khuôn mặt anh!
Tôi: Em điên à? Tí có ng đến thì sao?
Em vẫn làm như em muốn và ko quên nói câu: Kệ
Tôi đành chiều em...thực ra lúc này tôi mới ngắm khuôn mặt em 1 cách rõ ràng nhất...
+Chap 1 
+Chap 3 

[Trang chủ]
© Copyright WapSo1.Org 2011
all rights reserved
Truyen Sex
Wap Tai phim sex cô giáo thảo làm tình dâm đãng
Log in
Sign up
Subscribe
Featured feeds